Gửi lại anh, cô gái của ngày hôm qua !

Khái niệm ngày hôm qua với bạn là gì?
Với tôi, ngày hôm qua chẳng phải khi bạn trả qua 23h59’59s rồi đồng hồ điểm 0h, ngày mới bắt đầu và những gì trải qua trong gần suốt 24h đồng hồ đã là quá khứ!
Với tôi, khái niệm ngày hôm qua, có thể vỏn vẹn khi tôi bước chân vào nhà, khóa trái cổng, khóa cả quá khứ tôi vừa bỏ sau lưng trong vài giây trước đó, để rồi tự bảo mình, tất cả những gì không vui đã là ngày hôm qua. Ai đó đã là con người của quá khứ và một tôi khờ dại, trẻ con, ngang ngạnh cũng đc gửi lại ngày hôm qua, cùng tất cả những gì tôi đã từng vun vén, giữ gìn vì tình yêu này.
Có thể bạn cho rằng, tôi cực đoan hay quá nhẫn tâm với chính mình và cả người mà tôi đang nhắc đến. Chẳng ai hiểu được trái tim tôi mong manh đến mức nào, dễ tổn thương đến mức nào. Tôi có thể như trẻ con, vui vì những hành động nhỏ, một câu nói bông đùa, một lời yêu vụn dại, câu nói nhớ tôi, dỗ dành tôi những khi tôi giận dỗi nhưng sẽ đủ để người giữ chân tôi bên người cả đời.Đôi khi tôi cười ai đó ngốc xít, nhưng ai đó biết không, những niềm vui nhỏ người mang đến, tôi đều góp nhặt lại, góp ghém cẩn thận để xoa dịu trái tim tôi những ngày mình xa cách, những khi dỗi hờn, những tổn thương không đáng có chúng ta mang đến cho nhau … sẽ được lấp đầy bằng những yêu thương vụn dại mà tôi “để dành”!Chỉ cần người thêm vào chút yêu thương, chút bao dung, chút thấu hiểu để hiểu rằng chỉ cần người “để dành” chút thôi nhưng sẽ đủ để chúng ta mãi có nhau. Nhưng người đã không yêu tôi như thê!
…..
Có thể ngay khi tôi bước chân vào nhà, im lặng chẳng nói gì, chẳng nhìn ai đó vừa lướt qua tôi trong vội vã, đang tự hỏi mình, tôi lại trẻ con và giận dỗi vô cớ. Vậy thì có thể kết luận rằng, sau bao năm người vẫn chẳng hiểu được tôi!
Người có thể cho rằng, dăm ba ngày, 1 tuần hay 2 tuần tôi sẽ nguôi giận nhưng người chẳng biết sau khi tôi khóa trái cổng thì cũng là lúc tôi đi, rời khỏi cuộc đời người trong im lặng như mùa valentine năm đó.
Người sẽ nghĩ gì nếu 2 tuần hay hơn, người gọi, đầu dây bên kia chỉ vang lên câu hát quen thuộc “Em yêu anh, yêu không hối tiếc, em yêu anh, yêu bằng cả trái tim…” và sau hồi chuông đó, mãi mãi tôi sẽ không bao giờ bắt máy. Người có muốn tôi giân hờn cũng chẳng đc, người có muốn đc tôi hờn trách thì tất nhiên việc đó cũng ko xảy ra.
Tôi ko thích giải thích với người tôi yêu, lý do vì sao tôi ra đi hay tôi lặng lẽ! Chẳng phải tôi ko còn yêu người, đơn giản vì tôi hiểu tôi chẳng thể cùng người đi hết một con đường. Yêu hay không yêu liệu còn quan trọng không? Mọi lời xin lỗi đã chẳng còn ý nghĩa. Anh dạy tôi quen với cô đơn, quen với một mình, quen với giận hờn, chờ đợi và quen cả làm bạn cùng nỗi đau, quen đến mức tôi chẳng thể khóc khi biết rằng mình mất đi ai đó, còn chăng là cảm giác hụt hẫng, một khoảng không người bỏ lại sau lưng để làm bạn cùng tôi những tối một mình bên tách cà phê không đá không đường, gửi vào gió lời tự tình, kể với trăng sao tôi đã từng yêu người như thế!…..
Tôi từng cho rằng có khái niệm mãi mãi khi bạn yêu 1 người và cả đời chỉ có người đó Nhưng chính tôi lại phản bội ngay cái lý thuyết sáo rỗng của mình, dù bạn bè thân của tôi, đều công nhận tôi là dạng con gái ngốc xít với tình cảm và bằng lòng với người con trai tôi chọn và chung thủy với duy nhất người đó. Uh, thì tôi vẫn thế, vẫn thuộc tuýp con gái yêu kiểu truyền thống và chẳng chấp nhận khái niệm phản bội nhau dù chỉ trong tư tưởng. Chẳng phải vì lẽ đó mà tôi đã rời xa anh và người đó, 2 người tôi từng yêu đó sao?
Và tôi đã dùng tuổi trẻ của mình để chứng minh cái khái niệm mãi mãi chẳng tồn tại, tình yêu chỉ là phạm trù mang tính tương đối, trái tim con người cũng như thế. Có thể lúc này bạn yêu cháy bỏng 1 người nào đó, nhưng khi người đó làm bạn thất vọng đến cùng cực, bạn ra đi và dĩ nhiên khái niệm mãi mãi đã chẳng còn khi trái tim bạn đã chết 1 lần vì người đó và được người khác chữa lành vết thương để đón nhận yêu thương lần nữa!
Tôi quen người đó sau gần 2 năm sống khép mình lặng lẽ như 1 cái bóng, tôi quen làm bạn với những chiếc áo đen, màu tôi yêu thích theo cách ví von, màu đen huyền bí lại có thể giúp người ta che lấp đi nội tâm, sự mềm yếu của họ. Và tôi cần 1 chiếc mặt nạ, 1 chiếc áo khoác để che đi những mềm yếu trong tôi, 1 đứa con gái đa cảm và dễ tổn thươngTừ làm bạn bè theo kiểu xoa dịu vết thương cho nhau, tôi đón nhận anh ấy như quy luật vốn có của tự nhiên, bởi ai đó cũng cần đc yêu thương, được che chở và tôi cũng vậy. Tôi hạnh phúc khi có anh ấy, anh đi cùng tôi suốt quãng đời sinh viên, dỗ dành tôi, cho tôi một bờ vai, một điểm tựa, người tôi có thể tin tưởng và muốn cùng đi đến cả cuộc đời. Và nếu ai đó nói rằng tình đầu khó quên và người yêu đầu tiên luôn có giá trị nhất trong tâm trí người con gái thì khái niệm đó với tôi hoàn toàn chẳng tồn tại. Tôi yêu anh hơn cả người đó, mối tình đầu của tôi, tôi từng ước mơ về 1 gia đình và những đứa trẻ giống tôi và người đó, dù bạn bè tôi, người thân tôi đều khó hiểu với lựa chọn của tôi -bởi tôi là 1 bà cụ non, yêu kiểu tiểu thuyết và kén chọn lẫn cố chấp. Có thể với người khác anh chẳng có gì đặc biệt, nhưng với tôi anh rất đặc biệt, là người đàn ông tôi muốn đi cả cuộc đời.Và tôi tin rằng nếu không có ngày tôi nhận ra đến lúc tôi phải ra đi khi người ấy chẳng còn muốn bên tôi nữa thì tôi và anh đã mãi là quá khứ của nhau, bởi tôi và người đó đã có 1 gia đình, một nơi thuộc về chúng tôi, dẫu cho tất cả chỉ giấc mơ mãi chẳng thành sự thật của tôi. Ký ức còn sót lại trong tôi là những câu nói đầy khó chịu, bực bội và miễn cưỡng trả lời và tôi hiểu rằng ngay khi tôi tắt máy tôi đã mất người đó. Văng vẳng bên tai tôi chỉ là tiếng ồn ào, tiếng nói cười của bạn bè anh ấy, của những cô gái xa lạ, của những người mà tôi chẳng quen cùng khoảng không lạnh lẽo mà tôi cảm nhận được đang bao phủ lấy mình.Tôi gửi lại anh, một tôi của ngày hôm qua, một tôi khờ dại, khóc ngon lành như trẻ con, chẳng còn gì ngoài trái tim vỡ tan. Cô gái trong bộ đồng phục nhân viên văn phòng như tôi ngày ấy hiểu rằng, tôi đã chẳng thể cùng anh viết tiêp câu chuyện của chúng tôi, mọi thứ đã chẳng còn, chúng tôi như bao cặp đôi khác, có hợp có tan, mọi thứ đã chẳng thể cưỡng cầu.

Tôi gửi anh tất cả tin yêu về một mái ấm chẳng thành, một cuộc hẹn mà cả hai chúng tôi đều biết mình chẳng còn cơ hội gặp lại đối phương.

Và tất nhiên cả đời này, anh vẫn nợ tôi một cuộc hẹn, một lời hứa – lời hứa trong lúc miễn cưỡng trả lời những câu hỏi quan tâm của bạn gái mình !

Tôi vẫn chanh lòng khi đi ngang lễ đường, đi lướt qua những đôi tình nhân nên duyên chồng vợ, vẫn nhớ ngày yêu nhau anh bảo, vì tương lai chúng tôi sẽ phấn đấu làm việc, kiếm tiền rước tôi về, dù đói hay no, dù phải có lúc ăn mì tôm chúng tôi vẫn mãi như thế, bên nhau qua từng ngày trong cuộc đời nhau.

Và có lẽ tôi có thể tha thứ cho bất kỳ người nào, từng hại tôi, từng ghét tôi, nhưng tôi chẳng thể nào tha thứ cho anh. Chẳng gặp lại, chẳng hỏi thăm và mãi sẽ như thế cho tới ngày tôi không còn tồn tại trên cuộc đời này ! Bởi có lẽ từng yêu anh nhiều như thế, cho nên tôi chẳng thể bao dung hay tha thứ cho người !

Đấy, tôi đã tự phá bỏ khái niệm trọn đời chỉ yêu 1 người, khi tôi quen anh. Ngày nhận ra điều đó, tôi hiểu mọi thứ chỉ mang tính tương đối, suy nghĩ con người cũng thay đổi theo thời gian, tôi vẫn tôn trọng kiểu tình yêu chung thủy, không phản bội nhau dù trong tư tưởng nhưng tôi đã ko cố chấp như tôi đã từng.
….Có người hỏi tôi, nếu ngày trước tôi cũng mềm mỏng như thế, đừng cố chấp như thế, mọi chuyện có khác không? Hay đơn giản chỉ vì họ từng là bạn chung của tôi và mối tình đầu của mình. Có thể họ đúng cũng có thể sai! Đúng bởi tôi chẳng thích day mơ rể má với bạn chung hay bạn bè của bạn trai cũ của mình, tôi không thích tổn thương người khác (dù từng là người yêu tôi) theo cách như thế. Và họ sai bởi vì họ từng là bạn chung của tôi và họ sai bởi họ xuất hiện không đúng thời điểm trong cuộc đời tôi.
Còn anh, mối tình đầu của em, chúng ta đã đủ hiểu nhau chưa, đủ yêu nhau sâu sắc để dẫu từng đi song song bên đời em ngần ấy năm, từng mất em, để rồi có được em anh vẫn chẳng trân trọng?Chúng ta từng là bạn, những tình cảm vụn dại đầu đời, những ngây ngô khi biết nhớ ai đó, biết quan tâm hỏi thăm người khác mang chúng ta gần nhau. Hơn tình bạn nhưng chưa đủ là yêu, theo khái niệm tình yêu của giới trẻ bây giờ thì em và anh ấy yêu theo kiểu con nít. Em từng cười khi lũ nhóc 9x bảo, bà chị khó tính nhưng yêu rất trẻ con. Uh, thì trẻ con, bởi trẻ con quá nên lúc xa nhau vào mùa valentine năm đó chẳng đọng gì trong nhau, ngoài khái niệm, anh ngoại tình trong tư tưởng, anh liên lạc người yêu cũ và anh đã phản bội em ngay khi anh tán tỉnh cô gái đó. Và chúng ta xa nhau là điều tất yếu !Rồi bao mùa sinh nhật em trôi qua, bao mùa lễ lộc dẫu em đóng cửa nằm nhà, chẳng ra phố, chẳng đi đâu chỉ làm bạn với yh, nghe nhạc, tiểu thuyết… anh đều nhắn tin thăm hỏi em, cứ thể anh đi song song cùng em khi biết em –  người đó tan vỡ. Em vẫn vui khi anh gọi điện chúc mừng sinh nhật em vào lúc 0h, em vẫn nhắn tin chúc lại anh đều đặn ngày 1 của tháng 2 mỗi năm, một thói quen mà em cho rằng cô gái của ngày hôm qua đã tặng em một thói quen ngọt ngào, nên có của những người từng yêu nhau. Và em của ngày hôm nay vẫn cảm ơn bản thân mình, cô gái của ngày hôm qua, đã yêu rất trẻ con nhưng chân thành, chẳng suy tính thiệt hơn, chỉ biết yêu ai đó  trọn vẹn theo cách của riêng mình. Và vì cô gái của ngày hôm qua, từng yêu anh, từng bên anh, em mềm lòng, em cảm động, em tha thứ bởi em cho rằng sau ngần ấy năm con người sẽ thay đổi và người đó cũng sẽ như thế. Nhưng em đã lầm, kết quả cũng chẳng khác gì 7 năm trước.Nếu có lúc anh hiểu ra vì sao em chẳng bao giờ còn bắt máy, vì sao em có thể lạnh lùng với anh như thế, vì sao em chọn cách ra đi thì cũng là lúc chúng ta đã chẳng thể nào cứu vãng.

Written by: Ngân Nguyễn
SG, 01/05/2013
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s